người lạ đi ngang
không nói một lời
mà để lại trong ta
cae một buổi chiều say tưởng
ánh mắt ấy
như từng gặp ở đâu
trong giấc mộng cũ
hay từ một kiếp người đã quên
ta không hỏi
vì hỏi cũng là ràng buộc
chỉ lặng lẽ gật đầu
như chào một phần của chính mình
người khuất
mà dư vang còn vọng lại
ta đứng đó
như cây giữ hoàng hôn.

