"Phía ấy ngôi trường"
Phía ấy ngôi trường lặng im dưới những tán bàng tỏa bóng mát như ôm ấp bao tháng ngày chúng tôi đã từng đi qua. Những dãy hành lang ngập nắng, những lớp học thơm mùi phấn trắng, tiếng thầy cô giảng bài trầm ấm vẫn như còn vang vọng đâu đây.
— trích tản văn Ký ức!
Tác phẩm trong "Thương về Xưa"

Biển chiều

Người bên suối đá

Lời mẹ dặn

Xin mẹ đừng buồn

Một lần tự hỏi
"Ký ức làng quê"
Giữa nhịp sống hiện đại ngày càng hối hả, làng quê – với mái nhà tranh, bờ tre, tiếng gà gáy sáng… dần lùi vào dĩ vãng. Nhiều người không còn nhớ, thậm chí chưa từng biết đến nếp sống quê xưa, nơi từng lưu giữ hồn cốt dân tộc.
Kỷ vật của mẹ
Ngôi nhà cũ nằm cuối con đường làng vẫn còn đó, mái ngói rêu phong, bờ rào dâm bụt lưa thua vài bông đỏ rực. Tôi trờ về sâu 10 năm xa quê, mang theo hành lý là một vali quần ào và tâm trạng lẫn lộn giữa háo hức và chùng chình.
>> xem tiếp trang 65
Hương cau
Ở làng tôi, có một con ngõ nhỏ chạy dọc bên hàng cau thẳng tắp. Mỗi độ cau ra hoa, hương thơm ngọt như tuổi mới lớn len lỏi vào giấc ngủ trưa, vào tiếng gà gáy sớm, và cả vào những giấc mơ như cõi thần tiên.
>> xem tiếp trang 118
Tiếng chuông chùa làng
Không ai trong làng biết rõ ông Tịnh đén từ đầu. Một sáng mùa thu, người ta thấy ông ngồi trước cổng chùa làng, tay ôm một chiếc chuông đồng nhỏ, đầu tóc bạc trắng, mất sâu thẳm như giếng cổ.
>> xem tiếp trang 140
Lời tác giả
"Đi qua miền nhân ảnh"
Đi qua miền Nhân ảnh là một hành trình thơ – không phải để ghi chép những gì đã thấy, mà để chạm đến những gì đã từng lặng lẽ đi qua trong lòng người. Tập thơ này được viết trong những khoảng tỉnh thức của đời sống, nơi tôi bắt đầu đối diện sâu sắc hơn với nỗi đau, sự vô thường, và vẻ đẹp thầm lặng của con người. — trích từ tập thơ





