Lời con trẻ

Đã có lần con hỏi:

Bố không là bộ đội
Sao cứ mãi xa nhà?
Mẹ trầm tư khẽ nói:
…Suốt năm dài biền biệt
Có đôi lần bố về
Mang về bao nắng gió
Cửa nhà vui ấm êm!
Mùi công trường bố nhỉ!
Ngai ngái như hương trầm
Bố đi nhà quạnh quẽ
Giò lan rừng còn treo
Và con chim chào mào
Bố mang về từ núi
Tiếng nó hót hay ghê
Cửa nhà thêm rộn rã…
Bố không là bộ đội 
Nhưng bố ở công trường
Xây dựng những công trình
Thêm màu xanh xứ sở.

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Tre và gió

gió qua tre nghiêng không gãy tôi ngồi bên hiên nghe tiếng gió không hình gió không cưỡng tre không cứng mà đứng lâu hơn đá mềm là cách giữ mình giữa những điều đố kỵ lặng nhìn khóm tre và bóng mình trên đất tôi hiể thêm sức mạnh…

Xem thêm

Không giữ lại

ta từng nghĩ người làm ta khổ nào biết đâu khổ là hình bóng ta soi gỡ một lớp vọng tưởng gặp một tầng sâu hơn tận cùng của giận dữ là sợ hãi nổi lên đi qua bao người đều là ta ở lại họ ười ta vui họ…

Xem thêm
Lên đầu trang