
Bàn tay chạm vào đời
bàn tay đưa ra không để nắm giữ mà chỉ để cho đi nhẹ nhàng như gió thoản bàn tây không lời nói thay những điều mà ngôn từ không thể chạm tới chạm vào nhau là chạm vào đời là thấy mình giữa vô thường đổi thay bàn tay…

bàn tay đưa ra không để nắm giữ mà chỉ để cho đi nhẹ nhàng như gió thoản bàn tây không lời nói thay những điều mà ngôn từ không thể chạm tới chạm vào nhau là chạm vào đời là thấy mình giữa vô thường đổi thay bàn tay…

tiếng cười vang lên nhẹ nhàng như gió thoảng xóa tan bao lo âu và rót vào lòng bình yên không cần lý do chỉ là một khoảng khắc tâm thức tự mở rộng và hạnh phúc lan tỏa tiếng cười không gượng ép không là mặt nạ mà là…

giấc mộng đến không mời như sóng biển vỗ bờ cát mơ thấy mình là ai? hay chỉ là một thoáng phù du? giữa mơ và tỉnh ta bước từng bước nhẹ nhìn bóng mình tan trong sương mà không vội níu kéo giấc mộng là tấm gương chiếu lại…

ánh sáng không đến từ đâu cả nó đã có săn trong một phần rất sâu của tiềm thức không cần tìm kiếm chỉ cần ngồi yên ánh sáng sẽ lên như mặt trời trong lòng đất từ từng mỏi mắt nhìn ra phía ngoài rồi một ngày chợt hiểu…

không phải mọi cái nhìn đều để thấy có cái nhìn để không dính mắc khi ta nhìn sâu qua gương mặt người khác bỗng thấy mình đang trôi giữa chính mình ánh mắt ấy không cần nói vẫn khiến tsm trở về tịch lặng một cái nhìn tỉnh thức…

mỗi bước chân chạm đất là một dấu ấn tỉnh thức không để lại gì nhưng đủ làm rung chuyển vô minh ta không đi đâu cả chỉ trở về với chính mình trong từng hơi đất ấm bước nhẹ như mây mà lòng không gợn sóng trên con đường…

một hơi thở vào ta trở về thân thể một hơi thở ra ta trở về cõi tâm giữ hai làn không khí là một khoảng lặng mầu nhiệm nơi không còn lo toan không còn dính bóng thở-không vì sống mà để biết mình đang sống mỗi nhịp khẽ…

bóng đêm phủ xuống không tiếng động nào vang lên nhưng ta nghe rất rõ một ý nghĩa vừa buôn trong đêm không ai thấy ai chỉ còn chính mình đối diện chính mình nỗi sợ hiện hình rồi tan như khói ta chạm vào bóng rối bằng mộ cái…

dòng sông chảy không ngoái đầu nhìn lại như ta bước đi từ một kiếp vô mình nước ôm lấy bờ rồi cũng rời xa như nhân duyên đủ đầy rồi tan rã ta đứng bên sông thấy gương mặt mình trôi đi cùng sóng về phía chân trời dòng…