
Cây giữ hoàng hôn
người lạ đi ngang không nói một lời mà để lại trong ta cae một buổi chiều say tưởng ánh mắt ấy như từng gặp ở đâu trong giấc mộng cũ hay từ một kiếp người đã quên ta không hỏi vì hỏi cũng là ràng buộc chỉ lặng lẽ…

người lạ đi ngang không nói một lời mà để lại trong ta cae một buổi chiều say tưởng ánh mắt ấy như từng gặp ở đâu trong giấc mộng cũ hay từ một kiếp người đã quên ta không hỏi vì hỏi cũng là ràng buộc chỉ lặng lẽ…

chiếc lá rơi không báo trước như một lời từ biệt chưa từng được nói ra gió thổi hay nhân duyên đã đủ? cuống lá rời cành như tâm rời một ý niệm ta nhìn theo mà không buồn nữa vì chiếc lá cũng cười khi chạm đất lần đầu…

làn khói bay từ nén hương chưa tắt chạm vào hư không rồi tan vào vô tận không ai giữ được khói như không ai giữ được người ta từng với tay qua một điều không thật làn khói gợi bóng xưa mờ nhân ảnh câu kinh cũ cũng nhẹ…

tôi ngồi như hòn đá không tên dưới gốc cây không tuổi lá rơi không tiếng động mà đất vẫn rung một niềm tiếp nhận một cơn gió qua không hỏi tôi là ai chỉ lùa bóng tôi qua bên kia vách đá tôi thở như chưa từng ngưng nghỉ…

tôi ngồi như hòn đá không tên dưới gốc cây không tuổi lá rơi không tiếng động mà đất vẫn rung một niềm tiếp nhận một cơn gió qua không hỏi tôi là ai chỉ lìa bóng tôi qua bên kia vách đá tôi thở chưa từng ngưng nghỉ và…

trăng lên không hẹn không chờ soi lên vạt cỏ như soi vào lòng người ánh sáng ấy không dính bụi trần cũng không thuộc riêng ai ta ngước nhìn mà không mong giữ chỉ để thssyd mình từng là đêm tối và cũng từng là ánh trăng ai đó…

một tiếng chuông xa chạm vào khoảnh khắc khi ta không còn nghĩ gì chỉ lặng nghe âm vang ấy rơi xuống lòng thời gian từng vòng sóng chạm đến miền nhân ảnh không ai gõ chuông mà chuông vẫn ngân vì tĩnh lặng đủ đầy để mọi thứ tự…

giọt nước rơi từ đâu không biết vào lòng đất hay vào hư không? một sát-na hình như ta đã khóc nhưng giọt lệ lại mỉm cười trong suốt giọt nước mắt mang hình người trong khoảnh khắc rồi tan vào đại dương không tên, không tuổi ai là người…

người đi qua như chưa từng đến một chiếc lá rơi đủ làm nghiêng bóng tối trong mất ai ảnh hình người chợt hiện rồi tan như hạt bụi trên dòng sông không tên ta ngồi lại giữa vô thường nghe thời gian không nói một giọt chiều rơi chậm…