Thương về xưa

Đi qua hư ảnh

đi qua mặt hồ tĩnh lặng có bóng người ngang qua ta không gọi, không níu chỉ lặng nhìn hoa rơi mỗi bước chân trần thế đều in một cơn mê mỗi ánh nhìn buông nhẹ là một lần quay về người là duyên không định đến rồi đi như…

Read More

Vượt núi

người không chọn đường lẽ cũng không hỏi lối núi cao thì cứ bước giáo cào mặt sỏi đâm chân người vẫn lặng lẽ không than trên đỉnh không có gì ngoài một khoảng trời trống nhưng người đứng đó nhẹ tên nhẹ tuổi nhẹ luôn cả lý do đã…

Read More

Thêm một bài học

họ ném đá bằng lời người không né tránh cũng không nhặt lại giận dữ là một chiếc lưới người đã tháo từ lâu và gấp lại trong một hơi thở ai mang theo giạn người xin gửi lại như kẻ qua sông gửi bè cho dòng nước trôi đi…

Read More

Mưa rơi trên đá

họ nói: đây là giả tu là kẻ trốn chạy họ bảo: chân lý không nằm trên đường càng không trong bụi rậm và người đi chân đất thì biết gì về trí huệ người không phản bác chỉ cúi đầu lắng nghe từng lời như lắng nghe tiếng mưa…

Read More

Chưa từng có ai

người ngồi bên hè phố như đá người đi qua một cái nhìn một câu hỏi một nụ cười nửa miệng có người đưa thuốc người không uống thuốc có người buông lời người không giận có người cúi xuống hỏi người cũng không trả lời bởi không ai thật…

Read More

Lạnh

đêm rừng không có lửa chỉ có gió người co ro trong manh áo mỏng nhưng chuangwr oán trời chỉ ôm gối nghe tiếng lạnh trườn vào xương không lửa không chăn chỉ hơi thở đủ làm ấm một niềm tin có những cái lạnh không cần được sưởi chỉ…

Read More
Lên đầu trang