Thương về xưa

Đói

ngày thứ mấy không ai đếm nữa chiếc bụng co rồi quen trong tiếng đói có tiếng gì vang lên rất xa rất thật không phải tiếng cơm một hạt gạo đặt giữa lòng bàn tay nặng như nhân quả nhẹ như hơi thở và người hiểu ăn không phải…

Read More

Một nguyện lành

người không tên không để lại dấu chân trên con đường mòn bụi một đôi dép mòn một bát không và gió ngày đi qua như chưa từng bắt đầu như chănge có gì để mất người không giảng gì chỉ lặng thinh cho cỏ dại lớn lên từ im…

Read More

Gió đi qua

có những ngày người không nói không phải vì không ai nghe mà vì không còn gì để nói im lặng không phải là trống rỗng mà đầy những chiếc ly đựng ánh trăng gió đi qua không đánh thức lá rơi xuống không có gì xảy ra người ngồi…

Read More

Cho một kiếp người

bỏ lại tên gọi bỏ lại lý lịch bỏ lại tất cả những lời khen chê như người bỏ áo trước khi đi vào suối không còn muốn chứng minh cũng không cần dược hiểu người chỉ ngồi đó trong một chiều không gió nghe chiếc lá rơi đủ cho…

Read More

Chùa nào che được

không mái chùa nào che được tâm vọng động nên hành giả không ở yên một chỗ người đi vào lòng phố vào chợ vào những ngõ nghèo mỗi ngày đối diện một khổ đau như hành trì giữa lửa mà tâm càng lúc càng sáng trong.

Read More

Người bên suối đá

hành giả qua suối cạn gặp một ông già đang rửa đá “ta tìm đạo”, hành giả nói ông già chỉ vào dòng nước và cười: “nó trôi đó thôi!” hành giả lặng đi ngồi lại bên suối vốc nước rửa chân và rửa luôn những vọng tưởng tưởng đã…

Read More

Nhìn người như Phật

ai nói đời là bụi khi có kẻ mang thân bụi mà lòng trong veo ai nói đời là khổ khi có người đi qua khổ đau bằng một nụ cười nhẹ nhàng ai nói không có phép màu khi mỗi sáng mai vị hành giả vẫn đi với chiếc…

Read More

Cội bồ đề

cội bồ đề lặng đứng từ thời đức Phật nay còn rụng lá làm mộ bản cho gió có bao nhiêu người ngồi dưới gốc này xin một lời khai ngộ nhưng cội cây chỉ lặng im rẽ ăn sâu vào đất nhẫn nại mọc lên mầm non.

Read More

Trăng cổ tự

trăng lên trên mái cổ tự ngàn năm ánh bạc lặng rơi qua cửa thiền khép hờ một tiếng kệ thoảng bay qua tàng bồ đề đêm không còn đêm nữa thiền sư ngồi như đá như không có ai đó lặng lẽ quỳ sau lưng gió rưng rưng thổi…

Read More
Lên đầu trang