Đói

ngày thứ mấy

không ai đếm nữa

chiếc bụng co

rồi quen

trong tiếng đói

có tiếng gì vang lên

rất xa

rất thật

không phải tiếng cơm

một hạt gạo

đặt giữa lòng bàn tay

nặng như nhân quả

nhẹ như hơi thở

và người hiểu

ăn không phải để sống

sống không phải để ăn

chỉ để đi

cho đến khi không còn ai đi nữa

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Buông từng chiếc bóng

Gương không giữ bóng mà lòng người mãi níu hình xưa chiếc lá rơi hôm qua nay đã thành bụi – nhưng ta còn thương tiếc. Ta từng gọi một người là “quan trọng” nhưng thể chẳng có ngày chia xa rồi hôm nay giữ biển người lặng lẽ chỉ…

Xem thêm

Cũng như hạt mưa

hạt mưa rơi nhẹ nhàng trên mặt đất mỗi giọt là một câu chuyện của vô thường sống động mưa không hỏi vì sao phải rơi chỉ mộc mạc chạm vào đời và tan biến không vết tích ta cũng như hạt mưa đến rồi đi trong vòng xoay nhân…

Xem thêm
Lên đầu trang