Đi qua hư ảnh

đi qua mặt hồ tĩnh lặng

có bóng người ngang qua

ta không gọi, không níu

chỉ lặng nhìn hoa rơi

mỗi bước chân trần thế

đều in một cơn mê

mỗi ánh nhìn buông nhẹ

là một lần quay về

người là duyên không định

đến rồi đi như mây

ta là tâm chưa tịnh

học bình yên mỗi ngày

rồi bóng kia tan biến

trong hư ảnh đi qua

ta ở yên một chỗ

mỉm cười với vô thường.

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Tre và gió

gió qua tre nghiêng không gãy tôi ngồi bên hiên nghe tiếng gió không hình gió không cưỡng tre không cứng mà đứng lâu hơn đá mềm là cách giữ mình giữa những điều đố kỵ lặng nhìn khóm tre và bóng mình trên đất tôi hiể thêm sức mạnh…

Xem thêm

Không giữ lại

ta từng nghĩ người làm ta khổ nào biết đâu khổ là hình bóng ta soi gỡ một lớp vọng tưởng gặp một tầng sâu hơn tận cùng của giận dữ là sợ hãi nổi lên đi qua bao người đều là ta ở lại họ ười ta vui họ…

Xem thêm
Lên đầu trang