
Không giữ lại
ta từng nghĩ người làm ta khổ nào biết đâu khổ là hình bóng ta soi gỡ một lớp vọng tưởng gặp một tầng sâu hơn tận cùng của giận dữ là sợ hãi nổi lên đi qua bao người đều là ta ở lại họ ười ta vui họ…

ta từng nghĩ người làm ta khổ nào biết đâu khổ là hình bóng ta soi gỡ một lớp vọng tưởng gặp một tầng sâu hơn tận cùng của giận dữ là sợ hãi nổi lên đi qua bao người đều là ta ở lại họ ười ta vui họ…

có ánh mắt từng làm ta rơi lệ hóa thành giọt nắng trên lá vô ưu ngày qua rồi chỉ còn người trong tâm tưởng ta chắp tay không để cầu xin mà để cảm ơn cuộc đời từng nghiệt ngã một kiếp rong chơi ngỡ đi tìm chân lý…