ta từng nghĩ
người làm ta khổ
nào biết đâu
khổ là hình bóng ta soi
gỡ một lớp vọng tưởng
gặp một tầng sâu hơn
tận cùng của giận dữ
là sợ hãi nổi lên
đi qua bao người
đều là ta ở lại
họ ười ta vui
họ khổ – lòng ta nặng trĩu
mỗi bóng dáng đi ngang
là một bài kinh sống
học cách không giữ lại
nhưng vẫn yêu thương hết lòng.

