Mùa không tên

Có một mùa không tên

nở hoa trong lòng người im lặng

không gió, không hương

chỉ có sự thảnh thơi như giọt sương trên lá.

ta đi qua bao màu có thật

lòng vẫn hoài khát khao một điều không thật

như đóa hoa không sắc mà rực rỡ

như tiếng chuông không vang mà thấu tận vô minh

Mỗi nhân ảnh là một mùa hiện hữu

nở rồi tàn theo duyên nghiệp luân hồi

chỉ mùa không tên là không đến không đi

chẳng sinh, chẳng diệt – tròn như tách giác.

Nếu một ngày ta không còn hỏi

ai yêu ta? ai quên ta?

mùa ấy sẽ đến

và chẳng cần gọi tên nữa.

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Tre và gió

gió qua tre nghiêng không gãy tôi ngồi bên hiên nghe tiếng gió không hình gió không cưỡng tre không cứng mà đứng lâu hơn đá mềm là cách giữ mình giữa những điều đố kỵ lặng nhìn khóm tre và bóng mình trên đất tôi hiể thêm sức mạnh…

Xem thêm

Không giữ lại

ta từng nghĩ người làm ta khổ nào biết đâu khổ là hình bóng ta soi gỡ một lớp vọng tưởng gặp một tầng sâu hơn tận cùng của giận dữ là sợ hãi nổi lên đi qua bao người đều là ta ở lại họ ười ta vui họ…

Xem thêm
Lên đầu trang