Có một mùa không tên
nở hoa trong lòng người im lặng
không gió, không hương
chỉ có sự thảnh thơi như giọt sương trên lá.
ta đi qua bao màu có thật
lòng vẫn hoài khát khao một điều không thật
như đóa hoa không sắc mà rực rỡ
như tiếng chuông không vang mà thấu tận vô minh
Mỗi nhân ảnh là một mùa hiện hữu
nở rồi tàn theo duyên nghiệp luân hồi
chỉ mùa không tên là không đến không đi
chẳng sinh, chẳng diệt – tròn như tách giác.
Nếu một ngày ta không còn hỏi
ai yêu ta? ai quên ta?
mùa ấy sẽ đến
và chẳng cần gọi tên nữa.

