Chi nặng lòng

Có gì phải đổ lệ đâu anh !

Khi nhân nghĩa người cầm bằng thốn thổ

Cuộc sống là điệp trùng buồn vui, sướng khổ

Một chút cô đơn thêm thấu hiểu tình đời

Hãy nén lệ buồn đừng để tuôn rơi

Và bình thản nở nụ cười độ lượng

Ai nhẫn tâm giẫm bừa lên quá khứ

Tương lai sẽ không còn đất bám rễ sinh tồn

Ray rứt trong tôi giọt nước mắt cuối đời

Thương anh khóc trong cảnh tình khốn khổ

Rời cuộc chơi sao lòng buồn đến thế !

Trắng bạc tình người lạnh nhạt, chua cay

Chi nặng lòng sao mây trắng còn bay

Chi chắc lép hỡi người ở lại !

Sao không thể một chút tình nhân ái

Cho người đi kẻ ở ấm lòng.

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Tre và gió

gió qua tre nghiêng không gãy tôi ngồi bên hiên nghe tiếng gió không hình gió không cưỡng tre không cứng mà đứng lâu hơn đá mềm là cách giữ mình giữa những điều đố kỵ lặng nhìn khóm tre và bóng mình trên đất tôi hiể thêm sức mạnh…

Xem thêm

Không giữ lại

ta từng nghĩ người làm ta khổ nào biết đâu khổ là hình bóng ta soi gỡ một lớp vọng tưởng gặp một tầng sâu hơn tận cùng của giận dữ là sợ hãi nổi lên đi qua bao người đều là ta ở lại họ ười ta vui họ…

Xem thêm
Lên đầu trang