Đi qua hư ảnh

đi qua mặt hồ tĩnh lặng

có bóng người ngang qua

ta không gọi, không níu

chỉ lặng nhìn hoa rơi

mỗi bước chân trần thế

đều in một cơn mê

mỗi ánh nhìn buông nhẹ

là một lần quay về

người là duyên không định

đến rồi đi như mây

ta là tâm chưa tịnh

học bình yên mỗi ngày

rồi bóng kia tan biến

trong hư ảnh đi qua

ta ở yên một chỗ

mỉm cười với vô thường.

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Ra khỏi chính mình

tôi ngồi như hòn đá không tên dưới gốc cây không tuổi lá rơi không tiếng động mà đất vẫn rung một niềm tiếp nhận một cơn gió qua không hỏi tôi là ai chỉ lìa bóng tôi qua bên kia vách đá tôi thở chưa từng ngưng nghỉ và…

Xem thêm

Vẫn ở yên nơi ấy

trăng lên không hẹn không chờ soi lên vạt cỏ như soi vào lòng người ánh sáng ấy không dính bụi trần cũng không thuộc riêng ai ta ngước nhìn mà không mong giữ chỉ để thssyd mình từng là đêm tối và cũng từng là ánh trăng ai đó…

Xem thêm
Lên đầu trang