đi qua mặt hồ tĩnh lặng
có bóng người ngang qua
ta không gọi, không níu
chỉ lặng nhìn hoa rơi
mỗi bước chân trần thế
đều in một cơn mê
mỗi ánh nhìn buông nhẹ
là một lần quay về
người là duyên không định
đến rồi đi như mây
ta là tâm chưa tịnh
học bình yên mỗi ngày
rồi bóng kia tan biến
trong hư ảnh đi qua
ta ở yên một chỗ
mỉm cười với vô thường.

