Trăng cổ tự

trăng lên

trên mái cổ tự ngàn năm

ánh bạc lặng rơi qua cửa thiền khép hờ

một tiếng kệ thoảng bay qua tàng bồ đề

đêm không còn đêm nữa

thiền sư ngồi

như đá

như không

có ai đó lặng lẽ quỳ sau lưng

gió rưng rưng

thổi qua miền nhân ảnh.

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Thêm một bài học

họ ném đá bằng lời người không né tránh cũng không nhặt lại giận dữ là một chiếc lưới người đã tháo từ lâu và gấp lại trong một hơi thở ai mang theo giạn người xin gửi lại như kẻ qua sông gửi bè cho dòng nước trôi đi…

Xem thêm

Mưa rơi trên đá

họ nói: đây là giả tu là kẻ trốn chạy họ bảo: chân lý không nằm trên đường càng không trong bụi rậm và người đi chân đất thì biết gì về trí huệ người không phản bác chỉ cúi đầu lắng nghe từng lời như lắng nghe tiếng mưa…

Xem thêm
Lên đầu trang