Trăng cổ tự

trăng lên

trên mái cổ tự ngàn năm

ánh bạc lặng rơi qua cửa thiền khép hờ

một tiếng kệ thoảng bay qua tàng bồ đề

đêm không còn đêm nữa

thiền sư ngồi

như đá

như không

có ai đó lặng lẽ quỳ sau lưng

gió rưng rưng

thổi qua miền nhân ảnh.

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Cho một kiếp người

bỏ lại tên gọi bỏ lại lý lịch bỏ lại tất cả những lời khen chê như người bỏ áo trước khi đi vào suối không còn muốn chứng minh cũng không cần dược hiểu người chỉ ngồi đó trong một chiều không gió nghe chiếc lá rơi đủ cho…

Xem thêm

Chùa nào che được

không mái chùa nào che được tâm vọng động nên hành giả không ở yên một chỗ người đi vào lòng phố vào chợ vào những ngõ nghèo mỗi ngày đối diện một khổ đau như hành trì giữa lửa mà tâm càng lúc càng sáng trong.

Xem thêm
Lên đầu trang