một tiếng chuông xa
chạm vào khoảnh khắc
khi ta không còn nghĩ gì
chỉ lặng nghe
âm vang ấy
rơi xuống lòng thời gian
từng vòng sóng
chạm đến miền nhân ảnh
không ai gõ chuông
mà chuông vẫn ngân
vì tĩnh lặng đủ đầy
để mọi thứ tự vang lên
người ngồi như vách núi
chuông ngân-rồi lặng tắt
âm vang trở về không
chỉ còn hơi thở-và tôi.

