
Mừng thầy thượng thọ
Vào tuổi bát tuần Thầy mở tiệc Học trò xưa cũ đến mừng thăm Bên Thầy trò trở thành thơ trẻ Đầu đứa nào cũng bạc hoa râm Một thoáng qua đi mấy chục năm Vui buồn bao chuyện mỗi đời riêng Thầy già trò không còn trẻ nữa Đông…

Vào tuổi bát tuần Thầy mở tiệc Học trò xưa cũ đến mừng thăm Bên Thầy trò trở thành thơ trẻ Đầu đứa nào cũng bạc hoa râm Một thoáng qua đi mấy chục năm Vui buồn bao chuyện mỗi đời riêng Thầy già trò không còn trẻ nữa Đông…

Em chẳng bao giờ quên cái tên anh đã gọi ? Anh biết mà em có mấy ưa đâu ! Nhưng chính cái ghét làm người ta hay nhớ Nỗi buồn bao giờ cũng thâm đậm tâm can Tên em có là lài lý sen lan…. Cũng không thể làm…


Có gì phải đổ lệ đâu anh ! Khi nhân nghĩa người cầm bằng thốn thổ Cuộc sống là điệp trùng buồn vui, sướng khổ Một chút cô đơn thêm thấu hiểu tình đời Hãy nén lệ buồn đừng để tuôn rơi Và bình thản nở nụ cười độ lượng…



Những nét nhạc nặng tình neo nỗi nhớ Bước đăng trình ôm ấp mấy trường ca Đường nhân ảnh anh đến miền hạnh ngộ Dâng tặng đời tâm khảm một tài hoa Chi ngại phiền chưa khóa kết tình thơ Mênh mang trải biển chiều con sóng vỗ Đỉnh lăng…

Những mẫu đời thôi xếp thành dĩ vãng Thương rất nhiều năm tháng ấy không em Nếu tình yêu không thể nào trực ngộ Ta chia tay để kỷ niệm mãi còn Đời không tròn vui như lòng mơ ước Hạnh ngộ nào rồi chẳng phải ly phôi
