Dâng đời thiên hoa

Thuở xưa ngày mùng tám

Ông có tặng bà hoa

Và đưa đi văn cảnh

Như ba mẹ bây giờ

Thời bà đời khổ lắm !

Ông chỉ hái hoa bưởi

Cho bà gội đầu trưa

Tóc dài đen thơm mướt

Từ ngày đi bộ đội

Ông không còn hái hoa

Bà gội đầu nước giếng

Tóc đen dày dần thưa

Thỉnh thoảng đôi lần về

Đường hành quân ghé qua

Rồi ông không về nữa

Đời bà ai tặng hoa !

Thương bà quá bà ơi !

Cả đời cho chưa nhận

Nỗi đau và tần tảo

Bà dâng đời thiên hoa

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Thêm một bài học

họ ném đá bằng lời người không né tránh cũng không nhặt lại giận dữ là một chiếc lưới người đã tháo từ lâu và gấp lại trong một hơi thở ai mang theo giạn người xin gửi lại như kẻ qua sông gửi bè cho dòng nước trôi đi…

Xem thêm

Mưa rơi trên đá

họ nói: đây là giả tu là kẻ trốn chạy họ bảo: chân lý không nằm trên đường càng không trong bụi rậm và người đi chân đất thì biết gì về trí huệ người không phản bác chỉ cúi đầu lắng nghe từng lời như lắng nghe tiếng mưa…

Xem thêm
Lên đầu trang