Dâng đời thiên hoa

Thuở xưa ngày mùng tám

Ông có tặng bà hoa

Và đưa đi văn cảnh

Như ba mẹ bây giờ

Thời bà đời khổ lắm !

Ông chỉ hái hoa bưởi

Cho bà gội đầu trưa

Tóc dài đen thơm mướt

Từ ngày đi bộ đội

Ông không còn hái hoa

Bà gội đầu nước giếng

Tóc đen dày dần thưa

Thỉnh thoảng đôi lần về

Đường hành quân ghé qua

Rồi ông không về nữa

Đời bà ai tặng hoa !

Thương bà quá bà ơi !

Cả đời cho chưa nhận

Nỗi đau và tần tảo

Bà dâng đời thiên hoa

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Cho một kiếp người

bỏ lại tên gọi bỏ lại lý lịch bỏ lại tất cả những lời khen chê như người bỏ áo trước khi đi vào suối không còn muốn chứng minh cũng không cần dược hiểu người chỉ ngồi đó trong một chiều không gió nghe chiếc lá rơi đủ cho…

Xem thêm

Chùa nào che được

không mái chùa nào che được tâm vọng động nên hành giả không ở yên một chỗ người đi vào lòng phố vào chợ vào những ngõ nghèo mỗi ngày đối diện một khổ đau như hành trì giữa lửa mà tâm càng lúc càng sáng trong.

Xem thêm
Lên đầu trang