Ký ức về biển

Trước biển hôm nào em thấy lòng xao xuyến

Có anh bên nghe sóng biển vỗ vờ

Gió thổi tóc em bay vương thương lời anh tình tự

Hơi thở anh nồng phả ấm một vùng trăng

Em mơ màng nhìn sóng biển lăn tắn…

Biển nay có khác gì qua năm tháng

Vẫn là biển của bao đêm

Sao bỗng nhiên em cảm thấy ngại ngùng

Biển và em đã trở thành xa lạ

Gió vẫn thổi và sóng thì vẫn vỗ…

Tóc em bay mang nỗi buồn biển cả

Mưa phún rây đan kín lối em về

Anh ở đâu có nghe lòng em thổn thức

Nỗi cô đơn buồn dâng lên khóe mắt

Mình em đi bóng đổ dài trên sóng cát…

Khi giận hờn đã nhường cho nỗi nhớ

Tình yêu sao đắng ngọt đến vô ngần

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Thêm một bài học

họ ném đá bằng lời người không né tránh cũng không nhặt lại giận dữ là một chiếc lưới người đã tháo từ lâu và gấp lại trong một hơi thở ai mang theo giạn người xin gửi lại như kẻ qua sông gửi bè cho dòng nước trôi đi…

Xem thêm

Mưa rơi trên đá

họ nói: đây là giả tu là kẻ trốn chạy họ bảo: chân lý không nằm trên đường càng không trong bụi rậm và người đi chân đất thì biết gì về trí huệ người không phản bác chỉ cúi đầu lắng nghe từng lời như lắng nghe tiếng mưa…

Xem thêm
Lên đầu trang