Trưa hè

Nắng trưa hè như bốc thành khói trắng

Em nghiêng mình hóng tóc bóng tàng cây

Ở cành cao có thị vàng ửng chín

Cơn gió nào thổi rối tóc em bay

Bầu trời xanh nhẹ mỏng áng mây trôi

Hương gió thoảng mùi hoa em gội tóc

Có tiếng chim khua động màng im vắng

Đang trùm bao vây kín buổi trưa hè

Que thời gian cứ vội vàng tắt ngún

Nắng trưa hè đem cảm giác ngây ngây

Cố đem hồn dán chặt vào trang sách

Nhưng sao lòng cứ nghĩ tóc ai bay

Buổi trưa hè trái đầu mùa ngọt mật

Lão bà xưa xin thị để dành hương

Em hỏng tóc trưa hè ai trộm ngắm

Sợ Hoàng tử về đón thị vào cung

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Thêm một bài học

họ ném đá bằng lời người không né tránh cũng không nhặt lại giận dữ là một chiếc lưới người đã tháo từ lâu và gấp lại trong một hơi thở ai mang theo giạn người xin gửi lại như kẻ qua sông gửi bè cho dòng nước trôi đi…

Xem thêm

Mưa rơi trên đá

họ nói: đây là giả tu là kẻ trốn chạy họ bảo: chân lý không nằm trên đường càng không trong bụi rậm và người đi chân đất thì biết gì về trí huệ người không phản bác chỉ cúi đầu lắng nghe từng lời như lắng nghe tiếng mưa…

Xem thêm
Lên đầu trang