Đói

ngày thứ mấy

không ai đếm nữa

chiếc bụng co

rồi quen

trong tiếng đói

có tiếng gì vang lên

rất xa

rất thật

không phải tiếng cơm

một hạt gạo

đặt giữa lòng bàn tay

nặng như nhân quả

nhẹ như hơi thở

và người hiểu

ăn không phải để sống

sống không phải để ăn

chỉ để đi

cho đến khi không còn ai đi nữa

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề
Lên đầu trang