Lạnh

đêm rừng

không có lửa

chỉ có gió

người co ro trong manh áo mỏng

nhưng chuangwr oán trời

chỉ ôm gối

nghe tiếng lạnh

trườn vào xương

không lửa

không chăn

chỉ hơi thở

đủ làm ấm một niềm tin

có những cái lạnh

không cần được sưởi

chỉ cần được hiểu

và người ngồi đó

một mình

nghe sương rơi trên lá cây rừng

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Mùa không tên

Có một mùa không tên nở hoa trong lòng người im lặng không gió, không hương chỉ có sự thảnh thơi như giọt sương trên lá. ta đi qua bao màu có thật lòng vẫn hoài khát khao một điều không thật như đóa hoa không sắc mà rực rỡ…

Xem thêm

Buông từng chiếc bóng

Gương không giữ bóng mà lòng người mãi níu hình xưa chiếc lá rơi hôm qua nay đã thành bụi – nhưng ta còn thương tiếc. Ta từng gọi một người là “quan trọng” nhưng thể chẳng có ngày chia xa rồi hôm nay giữ biển người lặng lẽ chỉ…

Xem thêm
Lên đầu trang