người ngồi bên hè phố
như đá
người đi qua
một cái nhìn
một câu hỏi
một nụ cười nửa miệng
có người đưa thuốc
người không uống thuốc
có người buông lời
người không giận
có người cúi xuống hỏi
người cũng không trả lời
bởi không ai thật sự hỏi
và người – cũng không còn gì để nói
họ đi rồi
gió lật trang bụi
người vẫn ngồi đó
bình yên
như chưa từng có

