tôi ngồi
như hòn đá không tên
dưới gốc cây không tuổi
lá rơi
không tiếng động
mà đất vẫn rung một niềm tiếp nhận
một cơn gió qua
không hỏi tôi là ai
chỉ lìa bóng tôi qua bên kia vách đá
tôi thở
chưa từng ngưng nghỉ
và cũng chưa từng bắt đầu
ngay lúc này
mọi câu hỏi đều vô nghĩa
chỉ còn lại một khoảng trống
đủ rộng
để bước ra khỏi chính mình.

