có ánh mắt từng làm ta rơi lệ
hóa thành giọt nắng trên lá vô ưu
ngày qua rồi
chỉ còn người trong tâm tưởng
ta chắp tay
không để cầu xin
mà để cảm ơn cuộc đời từng nghiệt ngã
một kiếp rong chơi
ngỡ đi tìm chân lý
nào hay lối cũ vẫn đợi sau hiên nhà
bụi trần chưa vơi
mà lòng ta đã lặng
nghe tiếng kinh xưa từng hơi thấm qua.

