Đón xuân

Núi cao phủ trắng mây ngàn

Gió heo may thổi đông tàn, khói sương

Xa như mờ ẩn bóng thuyền

Từ làn sương mỏng chở xuân trở về

Dạt dào sống nước về bở

Ai chèo thuyền chở xuân lờ đờ trôi

Mặt trường giang nước rễ đôi

Thinh cao một khoảng sắc trời trong xanh

Khí xuân thiên hạo lay cành

Lòng như vương vấn tơ tình với ai !

Sẽ về nhờ mối và mai

Trầu cay rượu nhạt trâm cài… xuân ơi !

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Thêm một bài học

họ ném đá bằng lời người không né tránh cũng không nhặt lại giận dữ là một chiếc lưới người đã tháo từ lâu và gấp lại trong một hơi thở ai mang theo giạn người xin gửi lại như kẻ qua sông gửi bè cho dòng nước trôi đi…

Xem thêm

Mưa rơi trên đá

họ nói: đây là giả tu là kẻ trốn chạy họ bảo: chân lý không nằm trên đường càng không trong bụi rậm và người đi chân đất thì biết gì về trí huệ người không phản bác chỉ cúi đầu lắng nghe từng lời như lắng nghe tiếng mưa…

Xem thêm
Lên đầu trang