Một lần tự hỏi

Để có công trình được những chê khen

Đâu chỉ phải mồ hôi từng ngày đổ

Cần thấu hiểu những vui buồn sắt đá

Có đồng lòng cộng lực để làm nên

Người yêu nhau có những lúc giận hờn

Và giận hờn càng tăng thêm nỗi nhớ

Nhưng sắt đá phiên lòng thôi đổ vỡ

Nên rất yêu chiều cân lượng từng phân

Có phải thời gian là bạn đồng hành

Luôn thử thách tình keo sơn sắt đá

Xin ai hãy đừng vô tình đến thế

Mặc công trình kết phối những hờn ghen

Nếu có một ngày thăm lại công trình

Được biết độ bền vữa vôi ngày trước

Và sắt đá vẫn keo sơn bền chặt

Tự nhủ mình còn sống mãi thời gian

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Tre và gió

gió qua tre nghiêng không gãy tôi ngồi bên hiên nghe tiếng gió không hình gió không cưỡng tre không cứng mà đứng lâu hơn đá mềm là cách giữ mình giữa những điều đố kỵ lặng nhìn khóm tre và bóng mình trên đất tôi hiể thêm sức mạnh…

Xem thêm

Không giữ lại

ta từng nghĩ người làm ta khổ nào biết đâu khổ là hình bóng ta soi gỡ một lớp vọng tưởng gặp một tầng sâu hơn tận cùng của giận dữ là sợ hãi nổi lên đi qua bao người đều là ta ở lại họ ười ta vui họ…

Xem thêm
Lên đầu trang