Thầy ơi

Trống bát nhã trầm hùng vang Phật điện

Bóng tùng chao hoa sứ trắng sân chùa

Đường nhân ảnh chiều nay Thầy giã biệt

Để thu thần về với cội nguồn xưa

Con nghiêng mình kìm giọt lệ tiễn đưa

Thói thường tình sinh thời Thầy chối bỏ

Đời đạo hạnh mặc người sau soi tỏ

Sắc thị không trong một cõi đi về

Thân tứ đại Thầy gởi về đất mẹ

Nấm mồ xanh như muôn vạn nấm mồ

Chi lầu điện uy nghiêm tầng bảo tháp

Thời gian ơi có nghiệt ngã xóa mờ !

Chúng con về Thiền viện bóng thu qua

Ngọc lan trắng khẽ khàng hương gió thoảng…

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Tre và gió

gió qua tre nghiêng không gãy tôi ngồi bên hiên nghe tiếng gió không hình gió không cưỡng tre không cứng mà đứng lâu hơn đá mềm là cách giữ mình giữa những điều đố kỵ lặng nhìn khóm tre và bóng mình trên đất tôi hiể thêm sức mạnh…

Xem thêm

Không giữ lại

ta từng nghĩ người làm ta khổ nào biết đâu khổ là hình bóng ta soi gỡ một lớp vọng tưởng gặp một tầng sâu hơn tận cùng của giận dữ là sợ hãi nổi lên đi qua bao người đều là ta ở lại họ ười ta vui họ…

Xem thêm
Lên đầu trang