Kỷ niệm cái tên

Em chẳng bao giờ quên cái tên anh đã gọi ?

Anh biết mà em có mấy ưa đâu !

Nhưng chính cái ghét làm người ta hay nhớ

Nỗi buồn bao giờ cũng thâm đậm tâm can

Tên em có là lài lý sen lan….

Cũng không thể 

                           làm thơm cho người em được

Nhưng chính em sẽ làm đẹp tên em

Trong giữa cuộc đời này !

Mai đi rồi anh xin đòi lại cái tên

Trả lại tên em loài hoa thơm ngát

Trả lại em buổi gặp đầu dễ ghét

Thôi đừng giận anh nhiều

                                   một kỷ niệm làm quen

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Tre và gió

gió qua tre nghiêng không gãy tôi ngồi bên hiên nghe tiếng gió không hình gió không cưỡng tre không cứng mà đứng lâu hơn đá mềm là cách giữ mình giữa những điều đố kỵ lặng nhìn khóm tre và bóng mình trên đất tôi hiể thêm sức mạnh…

Xem thêm

Không giữ lại

ta từng nghĩ người làm ta khổ nào biết đâu khổ là hình bóng ta soi gỡ một lớp vọng tưởng gặp một tầng sâu hơn tận cùng của giận dữ là sợ hãi nổi lên đi qua bao người đều là ta ở lại họ ười ta vui họ…

Xem thêm
Lên đầu trang