Vùng xa

Thương về một thuở nằm nôi
Lời ru của mẹ điệu hời mến thương
Quê làng khói tỏa mờ sương
Tre xanh bóng rủ nẻo đường, đơn côi
Vùng xa cỏ dại hoang đời
Ánh trăng hồ lữ núi đồi phong sương
Bôn ba trên những nẻo đường
Vàng khô xác lá bụi vương dấu đời.

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Cho một kiếp người

bỏ lại tên gọi bỏ lại lý lịch bỏ lại tất cả những lời khen chê như người bỏ áo trước khi đi vào suối không còn muốn chứng minh cũng không cần dược hiểu người chỉ ngồi đó trong một chiều không gió nghe chiếc lá rơi đủ cho…

Xem thêm

Chùa nào che được

không mái chùa nào che được tâm vọng động nên hành giả không ở yên một chỗ người đi vào lòng phố vào chợ vào những ngõ nghèo mỗi ngày đối diện một khổ đau như hành trì giữa lửa mà tâm càng lúc càng sáng trong.

Xem thêm
Lên đầu trang