Vùng xa

Thương về một thuở nằm nôi
Lời ru của mẹ điệu hời mến thương
Quê làng khói tỏa mờ sương
Tre xanh bóng rủ nẻo đường, đơn côi
Vùng xa cỏ dại hoang đời
Ánh trăng hồ lữ núi đồi phong sương
Bôn ba trên những nẻo đường
Vàng khô xác lá bụi vương dấu đời.

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Thêm một bài học

họ ném đá bằng lời người không né tránh cũng không nhặt lại giận dữ là một chiếc lưới người đã tháo từ lâu và gấp lại trong một hơi thở ai mang theo giạn người xin gửi lại như kẻ qua sông gửi bè cho dòng nước trôi đi…

Xem thêm

Mưa rơi trên đá

họ nói: đây là giả tu là kẻ trốn chạy họ bảo: chân lý không nằm trên đường càng không trong bụi rậm và người đi chân đất thì biết gì về trí huệ người không phản bác chỉ cúi đầu lắng nghe từng lời như lắng nghe tiếng mưa…

Xem thêm
Lên đầu trang