Rụng vào hư không

người đi qua

như chưa từng đến

một chiếc lá rơi

đủ làm nghiêng bóng tối

trong mất ai

ảnh hình người chợt hiện

rồi tan như hạt bụi

trên dòng sông không tên

ta ngồi lại

giữa vô thường

nghe thời gian không nói

một giọt chiều rơi chậm

một hơi thở

là một kiếp người

tròn như mặt trăng

rụng vào hư không.

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Ra khỏi chính mình

tôi ngồi như hòn đá không tên dưới gốc cây không tuổi lá rơi không tiếng động mà đất vẫn rung một niềm tiếp nhận một cơn gió qua không hỏi tôi là ai chỉ lìa bóng tôi qua bên kia vách đá tôi thở chưa từng ngưng nghỉ và…

Xem thêm

Vẫn ở yên nơi ấy

trăng lên không hẹn không chờ soi lên vạt cỏ như soi vào lòng người ánh sáng ấy không dính bụi trần cũng không thuộc riêng ai ta ngước nhìn mà không mong giữ chỉ để thssyd mình từng là đêm tối và cũng từng là ánh trăng ai đó…

Xem thêm
Lên đầu trang