Gương không giữ bóng
mà lòng người mãi níu hình xưa
chiếc lá rơi hôm qua
nay đã thành bụi – nhưng ta còn thương tiếc.
Ta từng gọi một người là “quan trọng”
nhưng thể chẳng có ngày chia xa
rồi hôm nay giữ biển người lặng lẽ
chỉ còn tiếng thở dài – dội lại trong ta.
Nhân ảnh là mây
chập chùng hiện – rồi tan giữ hư không
người đến, người đi… như khách trọ
mà ta cứ tưởng là nhà.
Gương tâm sáng khi lòng thôi bám víu
phản chiếu tất cả, giữ lại không gì
đi qua nhân ảnh – là đi qua chính mình
buông từng chiếc bóng – trở về chân như.

