Buông từng chiếc bóng

Gương không giữ bóng

mà lòng người mãi níu hình xưa

chiếc lá rơi hôm qua

nay đã thành bụi – nhưng ta còn thương tiếc.

Ta từng gọi một người là “quan trọng”

nhưng thể chẳng có ngày chia xa

rồi hôm nay giữ biển người lặng lẽ

chỉ còn tiếng thở dài – dội lại trong ta.

Nhân ảnh là mây

chập chùng hiện – rồi tan giữ hư không

người đến, người đi… như khách trọ

mà ta cứ tưởng là nhà.

Gương tâm sáng khi lòng thôi bám víu

phản chiếu tất cả, giữ lại không gì

đi qua nhân ảnh – là đi qua chính mình

buông từng chiếc bóng – trở về chân như.

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Tre và gió

gió qua tre nghiêng không gãy tôi ngồi bên hiên nghe tiếng gió không hình gió không cưỡng tre không cứng mà đứng lâu hơn đá mềm là cách giữ mình giữa những điều đố kỵ lặng nhìn khóm tre và bóng mình trên đất tôi hiể thêm sức mạnh…

Xem thêm

Không giữ lại

ta từng nghĩ người làm ta khổ nào biết đâu khổ là hình bóng ta soi gỡ một lớp vọng tưởng gặp một tầng sâu hơn tận cùng của giận dữ là sợ hãi nổi lên đi qua bao người đều là ta ở lại họ ười ta vui họ…

Xem thêm
Lên đầu trang