Dâng đời thiên hoa

Thuở xưa ngày mùng tám

Ông có tặng bà hoa

Và đưa đi văn cảnh

Như ba mẹ bây giờ

Thời bà đời khổ lắm !

Ông chỉ hái hoa bưởi

Cho bà gội đầu trưa

Tóc dài đen thơm mướt

Từ ngày đi bộ đội

Ông không còn hái hoa

Bà gội đầu nước giếng

Tóc đen dày dần thưa

Thỉnh thoảng đôi lần về

Đường hành quân ghé qua

Rồi ông không về nữa

Đời bà ai tặng hoa !

Thương bà quá bà ơi !

Cả đời cho chưa nhận

Nỗi đau và tần tảo

Bà dâng đời thiên hoa

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Tre và gió

gió qua tre nghiêng không gãy tôi ngồi bên hiên nghe tiếng gió không hình gió không cưỡng tre không cứng mà đứng lâu hơn đá mềm là cách giữ mình giữa những điều đố kỵ lặng nhìn khóm tre và bóng mình trên đất tôi hiể thêm sức mạnh…

Xem thêm

Không giữ lại

ta từng nghĩ người làm ta khổ nào biết đâu khổ là hình bóng ta soi gỡ một lớp vọng tưởng gặp một tầng sâu hơn tận cùng của giận dữ là sợ hãi nổi lên đi qua bao người đều là ta ở lại họ ười ta vui họ…

Xem thêm
Lên đầu trang