Dâng đời thiên hoa

Thuở xưa ngày mùng tám

Ông có tặng bà hoa

Và đưa đi văn cảnh

Như ba mẹ bây giờ

Thời bà đời khổ lắm !

Ông chỉ hái hoa bưởi

Cho bà gội đầu trưa

Tóc dài đen thơm mướt

Từ ngày đi bộ đội

Ông không còn hái hoa

Bà gội đầu nước giếng

Tóc đen dày dần thưa

Thỉnh thoảng đôi lần về

Đường hành quân ghé qua

Rồi ông không về nữa

Đời bà ai tặng hoa !

Thương bà quá bà ơi !

Cả đời cho chưa nhận

Nỗi đau và tần tảo

Bà dâng đời thiên hoa

share this recipe:
Facebook
Twitter
Pinterest
Bài cùng chủ đề

Bàn tay chạm vào đời

bàn tay đưa ra không để nắm giữ mà chỉ để cho đi nhẹ nhàng như gió thoản bàn tây không lời nói thay những điều mà ngôn từ không thể chạm tới chạm vào nhau là chạm vào đời là thấy mình giữa vô thường đổi thay bàn tay…

Xem thêm

Rót vào lòng bình yên

tiếng cười vang lên nhẹ nhàng như gió thoảng xóa tan bao lo âu và rót vào lòng bình yên không cần lý do chỉ là một khoảng khắc tâm thức tự mở rộng và hạnh phúc lan tỏa tiếng cười không gượng ép không là mặt nạ mà là…

Xem thêm
Lên đầu trang