Tin tức

Tre và gió

gió qua tre nghiêng không gãy tôi ngồi bên hiên nghe tiếng gió không hình gió không cưỡng tre không cứng mà đứng lâu hơn đá mềm là cách giữ mình giữa những điều đố kỵ lặng nhìn khóm tre và bóng mình trên đất tôi hiể thêm sức mạnh…

Read More

Không giữ lại

ta từng nghĩ người làm ta khổ nào biết đâu khổ là hình bóng ta soi gỡ một lớp vọng tưởng gặp một tầng sâu hơn tận cùng của giận dữ là sợ hãi nổi lên đi qua bao người đều là ta ở lại họ ười ta vui họ…

Read More

Nghe tiếng kinh xưa

có ánh mắt từng làm ta rơi lệ hóa thành giọt nắng trên lá vô ưu ngày qua rồi chỉ còn người trong tâm tưởng ta chắp tay không để cầu xin mà để cảm ơn cuộc đời từng nghiệt ngã một kiếp rong chơi ngỡ đi tìm chân lý…

Read More

Dấu chân mây

trên triền núi ai vừa đi qua không để lại gì ngoài khoảng không trống lặng giọt sương cuối cùng rơi vào hư vô cũng không tiếc mình là nước cỏ bên đường cúi đầu trong gió không ỏi ai đi về đâu chỉ có mây vẫn trắng và không…

Read More

Mùa không tên

Có một mùa không tên nở hoa trong lòng người im lặng không gió, không hương chỉ có sự thảnh thơi như giọt sương trên lá. ta đi qua bao màu có thật lòng vẫn hoài khát khao một điều không thật như đóa hoa không sắc mà rực rỡ…

Read More

Buông từng chiếc bóng

Gương không giữ bóng mà lòng người mãi níu hình xưa chiếc lá rơi hôm qua nay đã thành bụi – nhưng ta còn thương tiếc. Ta từng gọi một người là “quan trọng” nhưng thể chẳng có ngày chia xa rồi hôm nay giữ biển người lặng lẽ chỉ…

Read More

Cũng như hạt mưa

hạt mưa rơi nhẹ nhàng trên mặt đất mỗi giọt là một câu chuyện của vô thường sống động mưa không hỏi vì sao phải rơi chỉ mộc mạc chạm vào đời và tan biến không vết tích ta cũng như hạt mưa đến rồi đi trong vòng xoay nhân…

Read More

Nơi không là ai

im lặng không phải là vắng tiếng mà là nghe thấy chính mình giữa dòng đời ồn ào một khoảng trống không vướng bận im lặng là hơi thở nhẹ chạm vào từng tế bào tâm hồn không lời, không hình ảnh mà sáng lên chân lý thầm lặng trong…

Read More

Bàn tay chạm vào đời

bàn tay đưa ra không để nắm giữ mà chỉ để cho đi nhẹ nhàng như gió thoản bàn tây không lời nói thay những điều mà ngôn từ không thể chạm tới chạm vào nhau là chạm vào đời là thấy mình giữa vô thường đổi thay bàn tay…

Read More
Lên đầu trang